Viết cho bố

Gửi tới các bạn một dòng status hay viết cho bố. Trong cuộc sống kim tiền bề bộn, khi mà thước đo vật chất càng lấn át quá nhiều, có những người kiếm tiền rồi quên mọi thứ, quên cả bạn bè, cách sống khác đi. Thì có những người luôn giữ được giá trị đạo đức, tinh tần , quan hệ xã hội tốt.

Viết cho bố
Viết cho bố

Bố của con là nông dân.
Nhưng là 1 nông dân trí thức.
1 người nông dân học rất giỏi, chữ đẹp, vẽ đẹp, văn thơ rất hay.
1 người đàn ông nấu ăn giỏi, chặt gà khéo vô đối, làm nem thính ngon vô cùng, và chăm cháu thì number 1
Bố nhập quân ngũ, rồi công tác trong ngành giàn khoan dầu khí mãi tận Vũng Tàu, nhận rất nhiều bằng khen chiến sỹ thi đua. Nếu tiếp tục công tác trong đó bố sẽ có 1 sự nghiệp tốt.
Nhưng ông nội muốn con cái quây quần gần bên nên mong muốn bố về. Vì thế hết nhiệm kỳ, bố ra quân, trở về quê nhà hành trang mang về là các tấm bằng khen.
Cầm tấm bằng khen đi nhờ xin công tác tại địa phương thì bị ông chú làm mất bằng. Đến giờ bố kể lại vẫn còn ấm ức mãi.
Bố trở thành nông dân tại quê nhà.
Suốt bao nhiêu năm bố luôn là người mày mò tìm ra các phương pháp chăn nuôi và trồng hoa tốt nhất.
Nuôi lợn, nấu rượu, trồng hoa, làm gì bố cũng giỏi.
Từ việc mỗi vụ phải lên Hn mua giống hoa về, bố đã mày mò tự nhân giống để cấp bán cho dân làng.
Từ việc trồng hoa cả năm để bán vụ Tết, mà có năm muộn, năm sớm vì thời tiết. Bố đã mày mò và tự làm ra vườn ươm trong màng nilong để giữ ấm cho cây.
Rồi chăng điện sáng cả đêm cho cúc mọc được dài cành.
Bao năm, bố luôn là người nông dân giỏi.
Là tấm gương trong lòng các con.
Nhưng cả cuộc đời vẫn khó nhọc và vất vả. Không thể bằng cán bộ công nhân viên chức này nọ
Nhớ có lần bố đi họp đồng đội cũ về, bố kể, găp ông bạn giờ chức cũng to, ông ấy vỗ vai bố bảo: Tiếc cho bố, nếu vẫn công tác trong ngành, giờ bố sẽ chẳng kém 1 ai.
Con biết, bố có 1 chút tiếc nuối kiêm lẫn 1 phần tự hào qua giọng kể.
Rồi Mẹ đột ngột mất.
Dường như cuộc đời bố mất phương hướng.
Bố còn rất trẻ, mà năm đó tóc bố bạc trắng đi 1 cách nhanh chóng, bố sọm đi. Những đêm thấy bố ra ghế nằm, nhìn lên bức ảnh mẹ trên bàn thơ, mà lòng con thấy thương bố. Nhưng con lại ko hề biết cách để san sẻ nỗi mất mát cùng bố.
Vì đó là những tháng ngày thật sự nặng nề trong tất cả thành viên gia đình chúng ta.
Bổ nghỉ ko làm vườn nữa, đó cũng là ý muốn của các con. Vì bố làm ra hoa mà mẹ mất rồi cũng ko có người chạy chợ mà bán.
Nhưng từ ngày ko làm vườn, chỉ quanh quẩn bên đàn cháu, bố mất đi nhiều niềm vui, có những trăn trở suy tư của bố, chúng con hiểu, nhưng ko thể chia sẻ như ngày có mẹ ở bên bố được.
Kỉ niệm của con về Bố chỉ muốn dừng lại tại những hình ảnh bố: Một người đàn ông giỏi giang, khéo léo, hiền từ.
Mãi mãi trong lòng con, những năm tháng được ở bên Bố không bao giờ phai nhòa.
Bố ơi! ở nơi phương xa ấy. Con mong bố đã tìm gặp được Mẹ. Và con mong bố mẹ mãi hạnh phúc bên nhau.

Status một người bạn của tôi

Đọc nhiều tuần qua:

Leave a Reply