Đáp lại bài viết: Làm gì nếu Trung Quốc trả đũa về kinh tế trên Vnexpress

Đọc bài viết trên vnexpress với nhan đề “làm gì nếu Trung Quốc trả đũa ta về mặt kinh tế” mới thấy buồn cho những nhận định và phân tích của ông tác giả này, dù bài viết được rất nhiều người ủng hộ. Ông ta phân tích trên 3 khía cạnh nhập khẩu, xuất khẩu và đầu tư để đưa ra cái gọi là ” làm gì”. Xem 3 cái làm gì của tác giả này nhé:

Đáp lại bài viết: Làm gì nếu Trung Quốc trả đũa về kinh tế trên Vnexpress
Đáp lại bài viết: Làm gì nếu Trung Quốc trả đũa về kinh tế trên Vnexpress

Với nhập khẩu: “Với con số xuất khẩu sang Việt Nam 36,9 tỷ USD mỗi năm (2013), số tiền bán hàng của Trung Quốc cho Việt Nam đủ để mua được gần 37 cái giàn khoan Hải Dương 981. Như vậy, nếu có sự cấm vận kinh tế từ Trung Quốc ở khía cạnh nhập khẩu thì bên thiệt thòi hơn ở đây là Trung Quốc chứ không phải là Việt Nam.”

Với xuất khẩu: “Vậy nhân cơ hội này tại sao chúng ta không thử một lần dũng cảm như người Nhật, người Mỹ đóng cửa hết tài nguyên và tự phát triển bằng năng lực sáng tạo của dân tộc mình?”

Với đầu tư: ” Đây sẽ là cơ hội vô cùng tốt để loại bỏ đi các dự án không hiệu quả, tiềm ẩn những rủi ro môi trường, xã hội và an ninh quốc phòng mà trong đánh giá trước khi triển khai dự án chúng ta có thể đã chưa thể lường trước được.”

Đọc những cái “làm gì” mà tác giả bài viết trên đưa ra mới thấy hết được tính không khả thi của nó. Giống như tổng thống Obama đã nói về những thứ nghe hay nhưng phi thực tế ” Thật ra những người Cộng hòa thận trọng không nên quá lạc quan vì mặc dù đảng Dân chủ đã thua, nhưng đảng Cộng hòa – phe thắng cử nhờ những cam kết rất phi thực tế (cắt giảm thuế nhưng không giảm phúc lợi, tư nhân hóa bảo hiểmxã hội nhưng chi trả lợi ích không thay đổi, tiến hành chiến tranh không có hy sinh) – có vẻ cũng không biết cách điều hành đất nước.”

Với nhập khẩu từ TQ, Tại sao Trung Quốc xuất khẩu được sang Việt Nam 36,9 tỷ USD năm 2013, và trước đó luôn là nước xuất khẩu nhiều nhất trên thế giới vào VN? Để trả lời câu hỏi này thì hãy nhìn xem , cái gì ẩn sau 36,9 tỷ USD đó. Trung Quốc đang trở thành nôi sản xuất của thế giới , với nước ta nhập 17 mặt hàng trong đó những mặt hàng thiết yếu cao tới 70% giống F1, 80% nguyên liệu dệt may nhập từ TQ…. sự phụ thuộc là rất lớn. Thứ nữa, là giầu như buôn đồ Tàu thì đủ biết là nó hấp dẫn đến mức độ nào rồi, quá rẻ, bán chênh quá lời,đa dạng phong phú. Thuận lợi vị trí địa lý. Lợi nhuận hàng trăm phần trăm thế- chặt đầu nó cũng làm- dù nó là người nước nào đi nữa- theo đúng cách nói của Các mác. Và quan trọng nhất, 36.9 tỷ đô kia quá nhỏ bé so với nó, đem cái thiệt hại bằng mắt muỗi với họ, to như cột đình với ta ra để cân nhắc thành một luận điểm rằng bên thiệt thòi hơn là TQ – liệu có đúng.Mình cần nó chứ nó không cần mình.

Còn với xuất khẩu sang TQ mà đưa ra giải pháp đóng cửa hết tài nguyên rồi tự phát triển bằng năng lực sáng tạo của dân tộc mình như người Mỹ thì sai lầm. Khó sinh khôn, nghèo sinh chí, vùng đất Việt Nam này trong lịch sử chưa bao giờ là cái nôi sáng tạo của thế giới. Cái này là sự thật lịch sử nó thế, không thể một sớm 1 chiều mà anh đòi sáng tạo với 7 tỷ người khác trên thế giới mà anh vẫn cứ như hiện nay. Chúng ta không thể làm theo người Nhật ngay lập tức, vì chúng ta không có truyền thống và con người như thế. Để thay đổi dân tộc, phải có những lãnh đạo đẳng cấp đủ dài. Điều này phải chờ đợi.

Cuối cùng là vì đầu tư, nó giàu, có tiền, Mỹ nó cũng đầu tư chứ không phải Việt Nam, nó cũng đầu tư vào Vn đủ thứ, nhưng tại sao ở mình mới nổi cộm những dự án gây nhiều tranh cãi vậy- đơn giản vì ta không đủ mạnh và đủ giỏi để sàng lọc chúng.

Vậy phải làm sao.Hãy nhớ rằng, chân lý luôn thuộc về kẻ mạnh trong ngắn hạn. Mà nếu cái ngắn hạn xử lý không tốt thì không bao giờ được hưởng cái dài hạn. Giống như một người tích tiền bằng vàng, đói quá cũng không chịu bán vàng đi ăn để chết đói thì còn tính lâu dài thế nào?

Quốc gia cũng như con người, vì xử lý của quốc gia được quyết định bởi những con người, đấu tranh giữa các ý kiến cũng như đấu tranh giữa các phương án cân nhắc, cốt sao đưa ra được quyết định đúng đắn của quốc gia hay con người đó. Vì thế, trước mắt trong thời gian này, cần ngay lập tức tìm và tập hợp những người tài của đất nước, tôi cũng biết một vài người, đó là những người rất ít bàn về chính sự công khai, dù hiểu biết và kinh nghiệm của họ rất nhiều. Người tài thường ẩn mình như Khổng Minh năm xưa, không có cơ chế không bao giờ lộ diện. Tập hợp họ lại và giữ vững một câu: Chỉ có trí tuệ Việt mới giúp được người Việt dù bất cứ tình huống nào đi nữa.Lớp thế hệ nào có thể làm được điều đó trong hàng trăm năm để Người Việt thay đổi đây …?

P/S:

Thân Nhân Trung:”…Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn. Vì thế các bậc đế vương thánh minh không đời nào không coi việc giáo dục nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí quốc gia làm công việc cần thiết…”

Đọc nhiều tuần qua:

Leave a Reply