Tản mạn về cậu bé giật bánh mì phải ngồi tù và các quan Vinaconex tham nhũng được tha

Khó- là từ tôi nghe được từ các bậc truyền nhân về tại sao đất nước mình thế này, tại sao thế kia, tại sao tham nhũng hoành hành, tại sao nhiều bất công ngang trái, nói một đằng làm một nẻo, mà toàn chuyện nhìn sờ sờ ra cả. Đã không dây đến thì thôi, dây đến gì liên quan đến công chức nhà nước đúng là bực mình trăm đường

Tản mạn về cậu bé giật bánh mì phải ngồi tù và các quan Vinaconex tham nhũng được tha
Tản mạn về cậu bé giật bánh mì phải ngồi tù và các quan Vinaconex tham nhũng được tha

Nhà tôi là gia đình cách mạng, từ cụ hiến tài sản cho cách mạng, ông cha, 2 bác ruột đi chiến đấu…nhưng tôi nghĩ đó là chuyện thường của bất cứ ai yêu nước. Một khi hòa bình không thể giữ được thì phải  cấm súng dẹp chiến tranh để giữ vững độc lập tự do. Tấc nhiên, quốc gia nào thì cũng có kể bỏ chạy, kẻ  bán nước, và kẻ đầu hàng, nhưng luôn đẻ ra người anh hùng.

Người Việt nhiễm nhiều tư tưởng của nho giáo Tầu từ xa xưa, vẫn còn nặng trọng nam kinh nữ, vẫn còn chưa thoát khỏi phong kiến nên quan thì oai như cóc là chuyện ai cũng thấy rồi. Có quyền có tiền mà. Nhưng thường thói đời là thế, kẻ thường ngày quen ức hiếp dân lành và hợm hĩnh khi giặc đến thì hoặc bán nước hoặc bỏ chạy.

Cậu bé cướp cái bánh mì- hành vi là cướp. Cướp thì giật cái ví không đồng cũng là cướp. Và hành vi cướp thì đáng bị lên án. Nhưng hành vi này gây ra hậu quả gì mà kể cả viết bãi nại vẫn gần 1 năm tù. Có hay không bố mẹ không có tiền đi chạy án? Trong khi các quan gây hậu quả nghiêm trọng hàng trăm nghìn dân khổ thì chả sao. 
tham nhũng -cả xã hội căm ghét- ảnh: internet

Khi tôi trưởng thành tôi chẳng bao giờ nghe những điều mà chính quyền tuyên truyền. Tôi nghe người Nhật: một người yêu nước là người sống và lao động hết mình cho gia đình, doanh nghiệp mình trở lên vĩ đại nhất. Tôi sống vì lí tưởng đấy, vì cuộc đời tôi chỉ có 1 lần. Tôi chọn con đường lao động và không bon chen. 
Hành vi tham nhũng lãng phí là hành vi tởm lợm nhất. Cưới trắng sức lao động, tạo lên một đống lười nhác và chuyên bắt nạt người khác. Bẩn thỉu vô cùng trong thế kỉ 21 văn minh này.

Sau này tôi quen dần, tôi mặc thôi, Tôi sống và là tiếp tục sống để làm việc mình làm, hi vọng mọi thứ sẽ dần tốt đẹp lên. Dù trăm nghìn con sâu đục thân sống lảng vảng, con người vẫn phải tìm cách sống chung với nó.

Đọc nhiều tuần qua:

Leave a Reply